“Với tình mẫu tử

“Với tình mẫu tử, vào lúc bình minh của đời người, cuộc sống hứa với bạn điều mà nó không bao giờ thực hiện. Rồi thì bạn phải ăn nguội ăn lạnh cho đến hết đời. Sau đó, mỗi lần một người phụ nữ ôm chầm lấy bạn, siết bạn vào lòng, đó chỉ là chia buồn thương tiếc mà thôi. Bạn luôn trở về kêu gào bên mộ mẹ như một con chó bị bỏ rơi. Không bao giờ nữa, không bao giờ nữa, không bao giờ nữa. Những vòng tay tuyệt diệu choàng quanh cổ bạn, những cặp môi dịu dàng nói với bạn về tình yêu, nhưng bạn đã tỏ tường cả. Bạn đã đến bờ suối từ rất sớm và đã uống cạn nước. Khi cơn khát lại tóm được bạn, bạn có chạy tứ tung nơi này nơi khác thì cũng hoài công mà thôi. Không còn nước uống, chỉ còn ảo ảnh.”
“Nếu như mẹ tôi có một người tình thì tôi đã không suốt đời cứ phải chết khát bên bờ mỗi con suối. Thật không may cho tôi, tôi biết mình được làm bằng kim cương đích thực.”
(Trích “Lời hứa lúc bình minh” – Romain Gary)
Cảm động muốn khóc. Sao lại có “mối tình” giữa mẹ và con trai mà lãng mạn, nồng thắm và cao cả đến như vậy. Chưa có bao giờ một chủ đề cổ điển lại được kể với giọng văn chua cay và sâu sắc đến thế. Tình mẫu tử luôn đẹp, nhưng cũng có gì đó thật đáng sợ.