Tiểu phầm: Chia tay con máy (phần thứ 18):

Tiểu phầm: Chia tay con máy (phần thứ 18):
Đấy là cuộc con máy và vợ nói xấu tôi. Chúng tưởng tôi ngủ rồi, nên xúm vào, tôi nghe thấy hết:
– Ông chủ dâm dê lắm bà ạ. Chuyên sờ sịt…
Vợ tôi theo phản xạ, vì nói xấu chồng là cái thú của thị:
– Vưỡn. Ai chả biết.
Nói xong, mới nhận ra, liền tra ngay con máy:
– À, lão sờ soạng mày chỗ nào?
– Chỗ này này. À, chỗ này nữa này.
Tôi hé hé chăn ra nhìn. Con này toàn nói điêu. Tôi đã sờ những chỗ ấy của nó đâu. Lại nghe vợ nói:
– Lão ấy chúa đểu máy ạ. Ai đời…
Vợ đang dở dang câu, con máy cướp lời:
– Lão ngáy khiếp lắm bà ạ.
– Sao mày biết?
Vợ tôi hỏi, con máy vội trả lời:
– Thì bà chẳng kể với cháu đấy thôi.
Con này khôn phết, nó không kể ra cái đêm vợ tôi đi du lịch Tam Đảo, chỉ có tôi với con máy ở nhà. Lúc này thì cả hai tranh cướp lời nhau:
– Lão…
– Lão…
– Lão…
Điên tiết quá, tôi tung chăn, hét vang:
– Có để ông ngủ nữa không? Ông mà dậy, ông bỏ, ông bán ráo.
Sau vụ ấy vợ và con máy vẫn chưa chừa. Giống đàn bà mà, nghiện buôn dưa lê, ở nhà lại rỗi việc. Hôm ấy con máy sau khi lau nhà xong, vợ tôi đang ngồi ở phòng khách, soi gương và tỉa tót lông mày. Dạo này vợ tôi hay đi sờ pa lắm, da trắng nõn và căng phồng, gần bằng con máy. Vợ tôi hỏi con máy:
– Máy ơi, mày nom bà dạo này xinh không?
Con máy khá cơ hội, không thật thà như buổi đầu nhà tôi mới mua nó về:
-Xin lắm bà ạ, như cô tiên ấy. Bà ngoài năm mươi rồi, mà nom ngang gái mười tám. Con thấy bà ra đường, ối đứa trai còn nhòm ngó theo.
-Mày định xui đểu tao à, máy bay bà già thửa phi công trẻ. Ông mày mà biết, khốn đấy, ông ấy vặn cổ.
-Ấy là cháu cứ nói thế. Bà ơi, thế nhỡ ông đang lái máy bay trẻ thì sao – máy bay non tơ.
Nghe vậy vợ tôi lặng đi vì ghen. Sau một hồi bình tĩnh lại, gợi chuyện con máy:
– Ông mày lái máy bay trẻ khi nào, máy?
-Hôm trước con xem điện thoại của ông nhá. Dù ông mã khóa điện thoại, con bẻ được tuốt. Con sao chụp toàn bộ đây này, ảnh, rồi tin nhắn, chát chit. À đúng rồi, tối nay ông không đi công tác đâu. Chắc giờ này đang hú hí với con máy bay bô inh trẻ ở khách sạn Mộng Mơ trên hồ Tây. Số phòng đây này.
Nghe vậy vợ tôi ba máu sáu cơn gào rú lên và tức tốc cùng con máy phi ô tô lên hồ Tây, lao vào khách sạn, phi thằng lên tầng tư, giật tung cửa phòng. Con máy được bà hô đánh, xông vào túm đánh. Vợ tôi cũng vậy, đánh ghen mà, hăng hái lắm. Con bé kia bị vợ tôi nện cho tơi tả, còn con máy đánh cũng ra đánh. Cuộc đánh ghen huyên náo, bảo vệ khách sạn ập lên. Chỉ đến khi ấy, vợ tôi và con máy mới hayg, đánh ghen nhầm. Lão già kia bị con máy nện rụng rời hai hàm răng giả, lênh láng mồm máu, con người máy nó khỏe lắm, lại tâng công, giúp bà chủ đánh, đánh thì rồi. Biên bản định lập, đôi kia van vỉ, làm to chuyện, lộ tóe loe ra, sếp già bồ bịch với nhân viên trẻ.
May quá, không hiểu sao, hôm ấy đến phút chót tôi lại đổi khách sạn. Mấy hôm sau biết chuyện, được thể tôi đay nghiến vợ:
-Bà thấy chưa, ai là người, lại đi nghe con người máy xui dại.
Và vợ chồng quyết, bán con máy đi cho đỡ rách việc. Dù tôi tiếc nó lắm, vẫn phải bán./.

No Comments

comment No comments yet

You can be first to leave a comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *