Sao chị lại là người Bắc

Sao chị lại là người Bắc

1  
Sao chị lại là người Bắc. VẤN ĐỀ ÍT NGƯỜI BẮC DÁM CÔNG NHẬN CÔNG KHAI.
Cơn xấu hổ như sóng thần.
#nếpsốngvănminh
#xấuhổ

Định không viết ra, rồi hôm qua không chịu nổi viết…được 5 dòng, thì đầu óc như kiểu hoảng hốt vì vẫn xấu hổ nên run tay dừng.
4 ngày trôi qua rồi.
Vẫn phải ra đường, nên cứ nhìn xe chạy qua mặt lại nghĩ.
Ám ảnh đến nỗi về nhà nằm ngủ mơ.
Mình là người Bắc chính hiệu phố.
Vào ở Sài Gòn 26 năm làm, ăn, ngủ chơi…chả hề pha tiếng và thấy đây như quê mình.
Gắn bó, thân thuộc và yêu mến.
Mình chưa bao giờ nói câu gì mà quán xá nhà hàng hay lái xe phải hỏi lại lần 2 vì không hiểu.
Mình không biết chuyện mình gặp thì các bạn khác ở trường hợp như mình khoái chí, mặc kệ, hay xấu hổ như mình.
Chuyện thế này.
Mấy hôm có việc qua nhà bạn ở tận cuối đường Võ Văn Kiệt. Lại toàn đi vào nửa đêm và sáng sớm, nên mình gọi xe Grab và Uber. Mình đi cả xe máy lẫn ô tô
Đêm đầu tiên, lúc đi mình gọi xe Grabike cho thoáng. Lên xe mình hay mở vài câu nói chuyện thời tiết, khu vực cho đỡ sợ, nên nói chung các chặng đường đi của mình luôn không bị những ám ảnh sợ gì đó làm căng.
Anh xe ôm cũng đứng tuổi nhưng kém mình, hỏi qua lại vài câu và biết lý do là mình đi đám ma, và người mất là cô em rất tốt. Mình bảo mình ở lại đám ma chắc 1-2h thôi, vì sáng sau bận việc, mai lại đến, chả biết đêm gọi xe về có dễ không.
Anh ta bảo: Chị cứ ở chơi với bạn, lúc về chị gọi số điện thoại của tôi. Tôi sẽ đến đón chị để chị đỡ lo.
Mình bảo: khuya thế mà đường xa quá, lúc tôi gọi anh tôi còn nghĩ chắc đêm chả có xe ý, ai lại làm phiền anh thế.
– Chị đừng nghĩ thế. Coi như tôi cũng có khách chứ có sao đâu. Lâu lắm tôi mới gặp khách như chị, Thấy làm đêm dễ chịu hẳn, lại nghe chị có cô bạn như thế. Tôi chả biết chia sẻ thế nào. Nếu chị không gọi được xe chị gọi tôi nhé. (anh ta nói đi nói lại là: chị đừng ngại).
(thế là mình nhớ đến hôm ở cầu Lê Văn Sỹ, đi bộ đi dạo nhưng mỏi chân, thấy xe grab trả khách nên đến gần nói: chở chị ra quận nhất mua gốm, chị không đi bộ được nữa, chị mỏi chân lắm, mà chỗ đó chị không biết số nhà.
Lúc ấy 22h. Cậu ấy nói mình đi lên một đoạn rồi mới dám chở, vì quanh đó xe ôm rất nhiều. Rồi thả mình ở chỗ cây xăng, cậu ấy chào rồi chạy vù luôn “em không lấy tiền chị”. Mình cuống lên gọi ời ời và cô bán gốm cũng thương: sao chạy xe mà không chịu lấy tiền hả trời)
Kể tiếp tối đó.
Lúc về, mình đi Uber cùng em trai, em về quận 8 rồi uber chở mình về phú nhuận.
Lúc lên xe cùng em trai, mình đã thấy, lái xe uber cao lớn trẻ và đeo kính cận có vẻ mặt rất tươi và lịch thiệp nên cảm giác ổn và dễ chịu khi ngồi xe đêm nên đã khen với em mình.
Em mình vào nhà, mình đi về, qua Nguyễn Tri Phương thấy mùi thức ăn rộn ràng. Mình lí nhí: ôi, mùi thơm, thế này thì tiêu mất.
Cậu lái xe chạy chậm luôn: – chị muốn ăn gì không em dừng cho chị ăn. Em chờ.
Mình cuống lên: Không, không, nhưng cơm tấm ngon nhỉ.
Thế là cậu ấy cứ rà rà vào gần các tiệm cơm tấm đêm đông người suốt dọc đường, khuyến khích: chị đừng ngược đãi bản thân. Sống phải thỏa mãn yêu chiều mình.
Mình cương quyết ực ực nhưng vẫn không mua. Mình nói về đường nhà chị có hàng cơm tấm đêm, mở lúc 0h00 và kết thúc lúc 3h30’. Xe máy ô tô đông nghịt, người chờ nhau im lìm không nói chuyện không tiếng động, ngon lắm. Nằm giữa khu dân cư lại trong hẻm nhà sát nhau mà chả hề mất trật tự ngồi la liệt cửa các nhà.
– Em chở chị đến đó. Chị đừng lo, không mất thêm tiền đâu.
– Chị ngại chứ không sợ mất thêm tiền.
– Chị đừng ngại, em chở chị đi. Chị dễ thương mà. Đưa chị đi rồi em cũng về ngủ sáng mai đi làm chứ có phải dân chạy xe chuyên nghiệp đâu. Em dễ ăn nhưng ăn món gì thì phải thật ngon em mới ăn. Chả tội gì mà gặp đâu ăn đấy.
Nhưng mình vẫn lười, em ý nói: chị đừng để đói, ngược đãi bản thân là không tốt. Thế là mình cũng dừng mua cơm tấm ở gần nhà. Em ấy vui vẻ chào và chờ mở cửa xong: chị vào khóa cửa cho em yên tâm rồi em về.
Thế. Bảo sao không dễ chịu về cuộc đời.
Chuyện đáng kể lại ở sáng sớm hôm sau.

5h sớm mình gọi xe Uber. Giọng gọi lại rất sẵng: – chị gọi uber hả?
– Đúng rồi em, thế em đang ở đâu, có gần chỗ chị không?
– Em đến gần rồi (giọng hạ xuống hơn lúc trước).
Mình lên xe, hỏi: – sao em không đi hướng ngược lại cho gần, đằng nào cũng qua chợ lớn rồi đi tuốt mãi lên nữa đấy em ạ.
– Đi đường nào cũng thế. Em không muốn gặp áo vàng khu chân cầu Lò Gốm.
– Đường nào cũng được. Chị chỉ nghĩ đi qua lý thường kiệt & Nguyễn tri phương thì tiện.
Rồi mình im.
Cậu thanh niên to cao trắng trẻo lái xe bỗng hỏi xuống: Chị người Bắc hả?
– Đúng rồi em ạ.
– Lạ thế nhỉ.
– Sao chị là người bắc lại lạ? Trong này nhiều người bắc mà em.
– Thế mới lạ. Thường nhận điện mà nói giọng Bắc thì em và các bạn em không nhận. Em xin lỗi chị. Vì chị không giống người ta. Chị có thấy lúc em gọi đến giọng em không ngoan không? Lúc chị thưa alo thì em giật mình. Rồi chị bảo chị chờ em nhé, thế là em đến.
– Sao em lại định không đón khi nghe giọng Bắc?
– Em xin lỗi chị, (cậu ta nói liên tục xin lỗi một cách hào hứng để còn kể như trút hết giận dữ). Họ kinh khủng lắm. Chả biết họ làm gì, tiền nhiều ít mà gọi xe toàn quát, rồi: “Bao giờ đến”. “Đến ngay, chị không đợi được đâu”. “đi kiểu gì mà lâu thế”, “mất hết thời gian của tôi”….kinh khủng lắm, “có đến được không?”, có biết đường không?”, “lái xe kiếm tiền mà đi chậm thế à?”…, rồi lên xe họ nghe và nói điện thoại kinh khủng lắm. Kể cả văng bậy, kể cả quát nạt nhân viên, đến con cái…, chị ơi kinh lắm, em xin lỗi chị. Cả đàn ông lẫn đàn bà đều làm bố thiên hạ. Em nghe chị nói chuyện thế này em mới tin không phải tất cả người bắc đều như thế. Nhà em gốc bắc 54 chị ạ. Em nghe nói người Bắc dạy con lễ phép, ăn nói chào mời tử tế lắm, mà sao người lớn vào đây kinh khủng thế.
Bọn em trẻ, lái xe học nín nhịn lịch sự với khách mà phải lập một trang diễn đàn anti người Bắc chị ạ. Em xin lỗi chị, chả biết họ có học hay có tiền cỡ nào…, hôm nọ có 2 ông dìu 1 ông lên xe em, say khướt hay đập đá ấy. Ông say cứ đánh em đùm đụp, em kêu lên thì hai anh bạn can ngăn kéo xuống. Nhưng đánh quá em ko lái xe được, em phải kêu.
Nhưng lạ thật chị ạ, người bắc vào đây mở quán làm dịch vụ thì cực tốt. tử tế và nhẹ nhàng.
Chị có vội lắm không? em xin lỗi vì em không đi nhanh quá tốc độ vì chỗ kia nhiều áo vàng lắm.
Mình bảo: chị đi sớm nên không vội em ạ. Em cứ đi bình thường. Vội cũng đúng quy định.
Em ấy vẫn nói, cuối cùng đi nhanh qua cả đường rẽ vào chung cư nên phải quay một vòng tròn qua khu dân cư rồi qua cầu lại.
Xuống xe, em ấy lại xin lỗi: em bức xúc quá chị bỏ lỗi cho em. Tại em bất ngờ thấy chị dễ thương. Chị là người bắc mà dễ thương nhẹ nhàng quá nên em bất ngờ. Đi sai đường là lỗi em mải nói chuyện, em đi quá 12 ngàn, chị đưa em 100k thôi.
Mình bảo: cám ơn em, không sao. Chị cũng thấy xấu hổ.
Đưa em ấy 130k mà lòng hoang mang bộn bề.
Thật – không vết ra thì lòng chất chứa.
Mọi khi chỉ nghe cô ấy về kể: Họ lại bảo nước Hà Nội đấy. Em nghe mà im re. xấu hổ thật.

Đi đâu ngồi đâu cũng nói to và…thoải mái như trong phòng ngủ.
Không phải tất cả nhưng ai lại phân biệt được.
Như thùng màu trắng bị dây một giọt đen, 100 việc tốt chỉ cần một việc xấu thì màu trắng thành Màu xám thôi.
Chỉ lạ là Người Bắc như các em ấy gặp thì người hưởng dịch vụ và người làm dịch vụ lại khác nhau khi cư xử quá.