Nhân dịp chia sẻ lại bài viết đã cũ của một người chị đã lâu không gặp

Nhân dịp chia sẻ lại bài viết đã cũ của một người chị đã lâu không gặp.
“Có 1 điều tôi rút ra được từ những cuốn truyện trinh thám, đó là nạn nhân thường là những người đơn độc, những người bị ngăn cách với người khác…đôi khi chỉ bằng một câu nói bâng quơ. Và vì thế, họ ko thể chia sẻ những bí mật, những sai lầm, những nghi ngờ hay sự giận dữ hay nỗi lo âu. Và trong cuộc sống thực cũng vậy, nạn nhân thường là những người đơn độc, hay để người khác trở thành đơn độc.
Chúng ta có nguy cơ trở thành nạn nhân khi tách rời nhau, khi bị xé lẻ. Chúng ta đã đọc truyện bó đũa từ thời thơ bé, nhưng lại quên nó hoài. Là người tốt, ko đủ. Là người lương thiện, ko đủ. Để tự vệ trước cái ác chúng ta cần sức mạnh của số đông.
Hãy giúp đỡ và xin được giúp đỡ, hãy xiết chặt những mối dây liên hệ và đừng để ai thành kẻ lạc loài. Những kẻ lạc loài, thường dễ trở thành thủ phạm, hoặc trở thành nạn nhân.
Đừng để người khác có cơ hội trở thành người xấu. Đừng bỏ rơi, đừng ép uổng, đừng khinh khi. Đừng lừa gạt, đừng lợi dụng, đừng phản bội. Đừng gây tổn thương. Đừng dồn ai vào đường cùng,…
Đừng sợ hãi con người. Vì những người mong muốn điều tốt đẹp cho cuộc sống này, luôn luôn đông hơn.”
(Trích sách “Nếu biết trăm năm là hữu hạn” – Phạm Lữ Ân)
#Snakes #in #Suites
See Translation

2 Comments

  1. Phương Thảo Nguyên Nguyễn says:

    Nếu e nhớ ko lầm thì này là bài “Ở bên đường có ai đó lạc loài”

    1. Hồ Lâm Hảo says:

      anh chưa đọc nên chưa biết 😀

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *