KHÔNG TRÁCH EM

KHÔNG TRÁCH EM
Ta thấy sát ngay bên bờ vực
Khoảng không kề cắt đứt duyên kia
Người dưng đúng nghĩa bên rìa
Thia lia quen chậu đành lìa xa nhau.
Quay mòng gió niềm đau chia cắt
Hoa trên cây tự ngắt lìa cành
Yêu chi sâu nặng phải đành
Chân thành rơi cuống ,ngọc xanh đá mòn?
Tâm thức rướn còn mon men lối
Mãi bên nhau trải tấm dra giường,
Mà nay rẽ bước đôi đường
Nhìn em đã thấy ngàn phương cách dời.
Lùi giây khắc bên người giã biệt
Trĩu lòng đau cố xiết nội tâm
Yêu em chẳng phải sai lầm
Ông Tơ Bà Nguyệt lười cầm chỉ khâu.