Đêm tân hôn chồng ôm lấy vợ và nói: Sách mới cho nên phải đăt tiền

Đêm tân hôn chồng ôm lấy vợ và nói: Sách mới cho nên phải đăt tiền.
Vợ vừa bẽn lẽn đáp lại: Hôm nay xuất bản lần đầu tiên.
Chồng ôm chặt lấy vợ vào lòng đáp: Anh còn tái bản nhiều lần nữa.
Vợ sung sướng nói: Em để cho anh giữ bản quyền.
1-2-3-5-10-20…năm sau vợ phàn nàn.
Sách đã cũ rồi phải không anh?
Sau này em thấy anh đọc nhanh,
Không còn đọc kỹ như trước nữa,
Để sách mơ thêm giấc mông lành.
Anh chồng trả lời ngay:
Sách mới người ta thấy mắc thèm,
Sách mình cũ rít chữ lem nhem,
Cái thì long leo bìa lem luot,
Đọc tới đọc lui chuyện cũ mem.
Bà vợ tức quá nói lại:
Sách cũ nhưng mà chuyện nó hay,
Đọc hoài vẫn thấy được bay bay,
Đọc xông kiểu này rồi kiểu khác,
Nếu mà khám phá sẽ thấy hay.
Ông chồng vẫn lắc đầu bảo:
Đọc tới đọc lui mấy năm rồi,
Cái bìa sao giống giấy gói xôi,
Nôi dung từng chữ thuộc như cháo,
Nhìn vào hiệu sách nuốt không trôi.
Thì bỗng có ông hàng xóm cùng nghề vọng sang:
Sách cũ nhưng tôi chưa xem,
Nhìn anh đọc miết thấy mà thèm,
Cũng tính hôm nào qua đọc lén,
Liệu có trang nào anh chưa xem.
Hết