Con máy điếc

Con máy điếc
Trong bữa cơm tối, con máy đứng chầu hẫu. Vì nó là máy, nên không ăn uống, hay chõ vào góp đủ chuyện. Một bữa nó hỏi:
– Ông bà ơi, sinh lý yếu là gì ạ?
Nó vừa xem quảng cáo trên ti vi. Cả hai ông bà ngượng, còn thằng cu giải thích cho con máy, vì thằng này đang học môn sinh lý cơ thể:
– Sinh lý yếu là cơ thế nó yếu đấy chị máy ạ.
Vợ tôi nhắc nhở con:
– Nó là máy, mày việc gì dạ thưa. Mà sao mày gọi là chị, nó phải gọi mày là câu – cậu chủ.
– Khi kèm con học, chị ấy bắt con gọi là cô, xưng em…
Con mày hì hì cười và nói với tôi:
– Ông ơi, có cái này hay lắm cơ.
Nói rồi nó thì thào vào tai tôi, thông báo, nó sắp ứng cứ vào cái hội nọ, nó bảo tôi có quen biết ở đâu, kể cả chạy, đôi trăm triệu nó cũng chơi. Cảnh ông cháu thì thầm, làm bà xã tôi ngứa tiết lắm, lườm gần rách mắt. Thì thầm vào tai tôi xong, nó chẳng giấu diếm, oang oang:
– Chuyến này cháu sẽ gần bằng người rồi.
Vợ tôi ngạc nhiên:
– Mày là giống máy, bằng người thế nào được.
– Thế mà bằng người được đấy bà ạ. Tất cả máy và ô sin người, chuyến này vào hội chung, Hội Người lao động. Có vậy, hội mới bảo vệ quyền lợi cho người lao động.
– Tao đã đồng ý đâu, mà mày vào. Mày vào, rồi bỏ bễ công việc, ăn cơm nhà thổi tù và hàng tổng, lại đưa chuyện, ngồi lê mách lẻo.
– Bà không cho, không được đâu. Luật quy định rồi. Này nhé, điều 37, khoản 2 D quy định…
– Thôi, thôi. Tao không dỗi hơi nghe các dạng luật lá máy của chúng mày.
– Cháu nói cho bà biết nhá. Cứ chiểu theo bộ luật đó, nhà ta còn khối điều có thể bị ăn kiện đấy.
– Hừ, mày giờ giỏi thật đấy. Thế mày kiện, thì kiện chúng tao cái giề?
– Thiếu gì. Tỷ như phí môi trường, để khi người máy chúng cháu hết đát, cho vào lò nung, ông bà đã đóng chưa? Rồi nhé, dịch vụ bảo dưỡng của cháu, ông bà ký với công ty non yếu, thiếu năng lực, cốt để ăn khoản hoa hồng. Cháu là cháu biết hết…
– Thôi, thôi. Cô bây giờ to lắm rồi, kể cả cô vào hội ông giời, tôi cũng chẳng ngăn cản.
Hôm bầu bán, nó trúng chân ủy viên, về vui như tết, mồm miệng huyên thuyên, chạy ngay sang nhà hàng xóm có thằng người máy để kháo chuyện với nó. Khi nó đi rồi, vợ bảo tôi (vợ tôi lâu nay chỉ mong nó đẻ, để còn bán được con máy con của nó):
– Bọn này dan díu lâu thế, sao chả chửa đẻ gì nhẩy. Hay con máy nhà ta là con máy điếc, cây đu đủ đực ông nhỉ?