CÔI CHUYẾN XE VỀ QUẢNG TRỊ (dành cho người có bằng C tiếng Quảng Trị)

CÔI CHUYẾN XE VỀ QUẢNG TRỊ (dành cho người có bằng C tiếng Quảng Trị)
6 năm trước tui có về Quảng Trị/ Đương trữa thu mà răng nắng in hè/ Nắng hắn táp côi cấy đàng du lịch/ Sức nóng vày đọa máy lạnh côi xe.
Bên ni bợc rào tui ngó bên tê/ Khung biết làng miềng ở mô bên nớ/ Nghe mạ nói dà miềng bên bợc lở/ Chừ dòm ri cũng biết rứa thôi tề.
Chộ rọọng đồng hắn chạy queng đê/ Trữa rọọng ló cũng có bầy cò trắng/ Dưng tui đi từ nửa tuổi chưa về/ Chỉ biết quê hương qua giọng miềng nặng nặng.
Đoàn đưa tui tới nghĩa trang bạt ngàn mộ/ Đưa qua Vịnh Mốốc/ Có cấy hang đào đưới rẹn tre/ Xe tắc rì muốn hò ngay trữa đốốc/ Rồi cũng qua rào nác xeng lè.
Họ nói đó, kỳ rào Thạch Hãn/ Họ đút dang, dòm ô-bặc-lưa nghe/ O hướng dẫn viên trạo hồi đánh chắc/ Bao lớp trai đi, mãi mãi khung về.
Họ chở tui tới dà ôông Lê Duẩn/ Tui nghị làng miềng chắc cũng ở queng tê/ Có dà ai nấu cơm bằng củi đút/ Bên tê rào nghe bảy bảy mùi khê.
Xe bỏ lại nạp tre, dường rọọng/ Rào nác, hàng cơn trụt lại khu xe/ …Trung đoàn đi có một thằng khung nói/ Rọt bơng khuâng côi cả chuyến đàng về.
-4/4/2015-
(TRÊN CHUYẾN XE VỀ QUẢNG TRỊ
6 năm trước tôi có về Quảng Trị/ Đang giữa thu mà sao nắng như hè/ Nắng cháy táp trên suốt đường du lịch/ Sức nóng đánh tà máy lạnh trên xe.
Bên này sông tôi ngó bên kia/ Không biết làng mình ở đâu bên đó/ Nghe mẹ nói nhà mình bên bờ lở/ Giờ đứng nhìn cũng biết vậy thôi kìa.
Thấy ruộng đồng cứ chạy quanh đê/ Giữa ruộng lúa cũng có đàn cò trắng/ Nhưng tôi đi từ nửa tuổi chưa về/ Chỉ biết quê hương qua giọng mình nằng nặng.
Đoàn đưa tôi tới nghĩa trang bạt ngàn mộ/ Đưa qua Vĩnh Mốc/ Có đường hầm đào dưới rễ tre/ Xe “tắc rì” muốn dừng ngay giữa dốc/ Rồi cũng qua sông, dòng nước xanh lè.
Họ nói “đó, cái sông Thạch Hãn”/ Họ đốt nhang, nhìn loa phóng thanh nghe/ Cô hướng dẫn viên kể chuyện thời bom đạn/ Bao lớp trai đi, mãi mãi không về.
Họ chở tôi tới nhà ông Lê Duẩn/ Tôi nghĩ làng mình chắc cũng ở quanh kia/ Có nhà ai nấu cơm bằng củi đốt/ Bên kia sông nghe bảng lảng mùi khê.
Xe bỏ lại lũy tre, bờ ruộng/ Sông nước, hàng cây lùi lại đuôi xe/ …Trong đoàn đi có một thằng không nói/ Lòng rưng rưng trên suốt chuyến đường về.