Chuyện United

Chuyện United
Tui chỉ mới bay với UAL có hai chặng, thấy mọi thứ rất ổn. Và tất nhiên, tui có coi đoạn clip về chú bác sĩ họ Đào, rồi đọc rất nhiều tin cũng như nghe nhiều phản ứng từ dân tình khắp nơi cho đến những chuyên gia uy tín trong các lĩnh vực luật, hàng không, y khoa…
Vì chỉ xem được một đoạn ngắn ngủi nên tui không dám có ý kiến. Tui không biết điều gì đã xảy ra lúc chú ấy mua vé hay check-in, lúc chú phản ứng khi bị buộc xuống máy bay hoặc lúc chảy máu. Tui cũng không dám chắc về chuyện có kỳ thị bởi khá khó tin nếu một hãng lớn như UAL lại dám làm điều đó (ở đây, trong hợp-chủng-quốc này, bạn có thể kỳ thị bất cứ ai nhưng nếu khôn ngoan và biết luật, hãy giữ riêng điều đó cho lòng mình biết bởi nếu thể hiện ra ngoài, bạn sẽ…mệt, rất mệt).
Nhưng có một điều chắc chắn: tui sẽ không bay với UAL một lần nào nữa. Thiệt ra, tui là một hành khách khá hiền ngoan và biết thông cảm nên nếu có gặp sự cố, chắc cũng không đến nỗi. Hôm bữa bay có hơn tiếng từ San Jose về Santa Ana mà bị delay hết…4 tiếng. Mấy hành khách khác hơi khó chịu nên tui nhiều chiện, biểu “Phi trường John Wayne gần nhà tui nên tui biết, mấy hổm rày sương mù dày lắm, ra đường chỉ nhìn thấy vài chục feet thôi. Kệ, ráng đi bà con, đợi sương tan hết, mình bay rồi đáp cho an toàn héng”. Cô nhân viên hãng nghe vậy, tới cười cám ơn tui.
Tui không bay với UAL vì có rất nhiều chọn lựa khác, giá còn rẻ hơn. Tỉ như Southwest tiếp viên xấu quắc nhưng thân thiện như bạn bè. Tỉ như Alaska cả phi công lẫn tiếp viên đều vui vẻ tưng tưng. Tỉ như Virgin America toàn máy bay mới, chiếu đèn tím hường rất pê đê,…
Tui giận United nhưng vẫn cho rằng đó là một sự-cố chứ không phải văn-hoá của hãng.
Rồi, giờ mới vô vấn đề chính muốn nói.
Rất nhiều người trong nước hả hê “Đó, mơ mộng Mỹ đi, Mỹ nó cũng du côn vậy đó”, “Tưởng gì, nước Mỹ cũng thấy ghê” hay “Mỹ đó sao?”,… Thưa bà con, dù hình ảnh ấy không đẹp, đáng lên án hay dễ gây căm phẫn thì nó vẫn chỉ là một sự việc riêng lẻ và hoàn toàn không đại diện cho cảnh sát Mỹ, hàng không Mỹ hay đất nước Mỹ. Tuyệt nhiên không.
Ở phía ngược lại, tui cũng không tán đồng việc chỉ trích tất cả mọi việc xảy ra trong nước theo kiểu chụp mũ “Việt Nam là vậy”.
Khi nuôi một cái nhìn tỉnh táo, chúng ta sẽ thấy rằng không một đất nước nào đẹp hoặc xấu hoàn toàn. Vấn đề chỉ là mỗi người hãy tự nhận ra cái xấu cái đẹp để so sánh rồi chọn lựa nơi tốt nhất cho mình thôi. Còn nếu không thể lựa chọn, cũng hãy bớt bỉ bai hay chửi bới. Để chi? Để đời sống của chính mình được nhẹ nhàng và vui tươi chứ chi.
P.S.1 Bận này, chú bác sĩ sẽ có một đống tiền. Đây mới chính là khác biệt lớn nhất nếu so sánh Mỹ và Việt Nam.
P.S.2 Nhìn số tiền hàng trăm triệu đô mà UAL vừa mất chỉ trong ngày, đọc sự căm phẫn của cả nước Mỹ, xem cái cách hãng giải quyết khủng hoảng truyền thông giữa thời đại dân mạng có thật nhiều quyền lực, tất cả doanh nghiệp dù ở đâu cũng sẽ rút ra được nhiều bài học cho mình.